Người ta trả 150 triệu mua bộ sừng trâu p;/hong th;/ủy treo trong phòng khách nhưng ông Lử chê rẻ nhất quyết không bán

Ở bản Nà Khụt, ai cũng biết ông Lử mê đồ phong thủy đến mức dành nửa đời để sưu tầm. Quý nhất trong nhà là bộ sừng trâu rừng đen nhánh, dài gần mét, ông treo trang trọng trên tường phòng khách suốt 15 năm.

Tuần rồi, có ông Phạm – đại gia buôn đồ cổ ở huyện, lái xe bán tải vào tận nhà, trả luôn 150 triệu để mua. Cả bản nghe mà trố mắt. Vậy mà ông Lử chỉ nhếch mép:

— “Rẻ! Vật trấn trạch của nhà tôi, không bán.”

Cả nhà cằn nhằn nhưng ông kiên quyết như đóng đinh.

Ấy vậy mà tối đó, gần 1 giờ sáng, cả nhà đang ngủ thì nghe “RẦM!” vang lên rung cả vách. Ông Lử bật dậy, chạy ra phòng khách thì chết điếng:
Đôi sừng trâu rơi khỏi tường, nứt vỡ đôi ngay trên nền đá hoa cương.

Chưa kịp hoàn hồn, ông nhìn xuống vệt nứt trên sàn và… huyệt mỗ lạnh sống lưng chạy dọc sống lưng. Dưới lớp đá vừa vỡ lộ ra một khe hở dài, bên trong là:

…những túi ni-lông cũ, buộc chặt, xếp ngay ngắn, bốc mùi khẳm nồng nặc.

Vợ ông run giọng hỏi:

— “Cha… cha chôn gì dưới này vậy?”

Ông Lử tái mặt, ngồi thụp xuống, bàn tay run như sốt rét. Trong ánh đèn pin mờ, ông mở một túi ra… Cả nhà la hét tán loạn:

Bên trong là… đầu – chân – xương của những con vật rừng bị bẫy trái phép, toàn mùi tử khí.

Vợ ông chết sững. Con trai quỳ xuống nôn thốc nôn tháo.

Ông Lử run bần bật thốt lên:

— “Là… là của tay Thoa – bạn săn của tôi. Nó nhờ tôi giấu… từ năm nó bị truy bắt. Tôi tưởng chuyện qua rồi…”

Vừa lúc đó, ánh đèn pin từ ngoài sân loé vào. Công an xã theo đơn tố giác của hàng xóm đã tìm đến — hàng xóm kể rằng nửa đêm thấy dưới nền nhà ông phát sáng mờ mờ như có người đào bới, tưởng trộm nên báo.

Đứng trước cảnh tượng đó, ông Lử xanh mặt, ôm đầu ngồi bệt xuống.

Ngay ngày hôm sau, cả nhà khiêng đôi sừng ra bỏ ngay ngoài bãi rác, không dám giữ thêm một phút nào nữa.

Cú twist lớn nhất:
Hóa ra đại gia Phạm hôm trước trả 150 triệu không phải để mua vật phong thủy, mà để lấy bằng chứng từ đôi sừng — thứ liên quan đến vụ săn bắt trái phép năm xưa mà ông Lử từng tham gia che giấu.

Ông hiểu quá trễ:
Đôi sừng không trấn trạch, mà đang “cảnh báo” — chỉ cần rơi xuống một cái là mọi thứ ông chôn giấu đều lộ ra.